益睡

宋代 章甫
主人颀然腰十围,一官会计同游嬉。开轩环坐只图史,锦囊富有惊人诗。 迩来万事不挂口,世情尽付鼻中吼。便腹无妨弟子嘲,著鞭未落少陵后。 纷纷逐臭皆群儿,我正黑甜曾未知。鸡虫得失何足较,是身且卧黄琉璃。 博山生云香断续,当午清风度修竹。门前吏立雁鹜行,童奴摇手眠方熟。 梦中了了欲何乡,宁复蘧蘧栩栩忙。寒泉洗耳石砺齿,主人家住庐山傍。 他时但取青毡旧,归作春秋同社友。北窗槃礴上羲皇,秫田多种酿壶酒。 奉太夫人千百年,兄弟对床听雨眠。
zhǔ rén rán yāo shí wéi   guān kuài tóng yóu kāi xuān huán zuò zhǐ shǐ jǐn   náng yǒu jīng rén shī    
ěr lái wàn shì guà kǒu   shì qíng jǐn zhōng hǒu biàn 便 fáng cháo zhù   biān wèi luò shǎo líng hòu    
fēn fēn zhú chòu jiē qún ér   zhèng hēi tián céng wèi zhī chóng shī jiào shì   shēn qiě huáng liú li    
shān shēng yún xiāng duàn   dāng qīng fēng xiū zhú mén qián yàn xíng tóng   yáo shǒu mián fāng shú    
mèng zhōng liǎo liǎo xiāng   níng máng hán quán ěr shí chǐ zhǔ 齿   rén jiā zhù shān bàng    
shí dàn qīng zhān jiù   guī zuò chūn qiū tóng shè yǒu běi chuāng pán shàng huáng shú   tián duō zhǒng niàng jiǔ    
fèng tài rén qiān bǎi nián   xiōng duì chuáng tīng mián