易水

宋代 汪元量
芦苇萧森古渡头,征鞍卸却上孤舟。 烟笼古木猿啼夜,月印平沙雁叫秋。 砧杵远闻添客泪,鼓鼙才动起人愁。 当年击筑悲歌处,一片寒光凝不流。
wěi xiāo sēn tóu   zhēng ān xiè què shàng zhōu  
yān lóng yuán   yuè yìn píng shā yàn jiào qiū  
zhēn chǔ yuǎn wén tiān lèi   cái dòng rén chóu  
dāng nián zhù bēi chù   piàn hán guāng níng liú