遗世四言诗

隋代 阴长生
维予之先,佐命唐虞。爰逮汉世,紫艾重纾。予独好道,而为匹夫。 高尚素志,不事王侯。贪生得生,亦又何求。超迹苍霄,乘龙驾浮。 青要承翼,与我为仇。入火不灼,蹈波不濡。 逍遥太极,何虑何忧。游戏仙都,顾悯群愚。年命之逝,如川之流。 奄忽未几,泥土为传。驰走索死,不肯暂休。 予之圣师,体道之真。升腾变化,松乔为邻。 维予同学,一十二人。寒苦求道,历二十年。中多怠惰,志行不坚。 痛乎诸子,命也自天。天不妄授,道必归贤。身投幽壤,何时可还。 嗟尔将来,勤加精研。勿为流俗,富贵所牵。神丹一成,升彼九天。 寿同三光,何但亿千。 惟予垂发,少好道德。弃家随师,东西南北。委放五经,避世自匿。 三十馀年,名山之侧。寒不遑衣,饥不暇食。思不敢归,劳不敢息。 奉事圣师,承颜悦色。面垢足胝,乃见哀识。遂传要诀,恩深不测。 妻子延年,咸享无极。黄白既成,货财千亿。役使鬼神,玉女侍侧。 予得度世,神丹之力。
wéi zhī xiān   zuǒ mìng táng yuán dǎi hàn shì   ài zhòng shū hǎo dào   ér wèi
gāo shàng zhì   shì wáng hóu tān shēng de shēng   yòu qiú chāo cāng xiāo   chéng lóng jià
qīng yào chéng   wèi chóu huǒ zhuó   dǎo
xiāo yáo tài   yōu yóu xiān dōu   mǐn qún nián mìng zhī shì   chuān zhī liú
yǎn wèi   wèi chuán chí zǒu suǒ   kěn zàn xiū
zhī shèng shī   dào zhī zhēn shēng téng biàn huà   sōng qiáo wèi lín
wéi tóng xué   shí èr rén hán qiú dào   èr shí nián zhōng duō dài duò   zhì xíng jiān
tòng zhū   mìng tiān tiān wàng shòu   dào guī xián shēn tóu yōu rǎng   shí hái
jiē ěr jiāng lái   qín jiā jīng yán wèi liú   guì suǒ qiān shén dān chéng   shēng jiǔ tiān
shòu 寿 tóng sān guāng   dàn 亿 qiān
wéi chuí   shǎo hǎo dào jiā suí shī   dōng 西 nán běi wěi fàng jīng   shì
sān shí nián   míng shān zhī hán huáng   xiá shí gǎn guī   láo gǎn
fèng shì shèng shī   chéng yán yuè miàn gòu zhī   nǎi jiàn āi shí suì chuán yào jué   ēn shēn
yán nián   xián xiǎng huáng bái chéng   huò cái qiān 亿 shǐ 使 guǐ shén   shì
de shì   shén dān zhī