一世歌

明代 唐寅
人生七十古来少,前除幼年后除老。 中间光阴不多时,又有炎霜与烦恼。 花前月下得高歌,急需满把金樽倒。 世人钱多赚不尽,朝里官多做不了。 官大钱多心转忧,落得自家头白早。 春夏秋冬捻指间,钟送黄昏鸡报晓。 请君细点眼前人,一年一度埋荒草。 草里高低多少坟,一年一半无人扫。
rén shēng shí lái shǎo   qián chú yòu nián hòu chú lǎo
zhōng jiān guāng yīn duō shí   yòu yǒu yán shuāng fán nǎo
huā qián yuè xià de gāo   mǎn jīn zūn dào
shì rén qián duō zhuàn jìn   cháo guān duō zuò liǎo
guān qián duō xīn zhuǎn yōu   luò de jiā tóu bái zǎo
chūn xià qiū dōng niǎn zhǐ jiān   zhōng sòng huáng hūn bào xiǎo
qǐng jūn diǎn yǎn qián rén   nián mái huāng cǎo
cǎo gāo duō shǎo fén   nián bàn rén sǎo