以诗代书荅元丹丘

唐代 李白
青鸟海上来,今朝发何处。口衔云锦字,与我忽飞去。 鸟去凌紫烟,书留绮窗前。开缄方一笑,乃是故人传。 故人深相勖,忆我劳心曲。离居在咸阳,三见秦草绿。 置书双袂间,引领不暂闲。长望杳难见,浮云横远山。
qīng niǎo hǎi shàng lái   jīn zhāo chǔ kǒu xián yún jǐn   fēi
niǎo líng yān   shū liú chuāng qián kāi jiān fāng xiào   nǎi shì rén chuán
rén shēn xiāng   láo xīn zài xián yáng   sān jiàn qín cǎo 绿
zhì shū shuāng mèi jiān   yǐn lǐng zàn xián cháng wàng yǎo nán jiàn   yún héng yuǎn shān