以诗代书别后寄赠诗

南北朝 陆倕
余本水乡士,闭门江海隅。时逢世道泰,蹇足步高衢。 名成宦虽立,效微功日疏。入仕乘肥马,出守拥高车。 关门游昔吏,迁亭有故书。江派资贤牧,宗英出建旟。 不劳王布鼓,无赖露田车。弼政非责实,求名已课虚。 长卿病犹在,修龄疾未祛。讵知亭长肉,宁挂府丞鱼。 不能未能止,内讼惭诸已。黾勉从王事,纚舟出淮泗。 朋故远追寻,暝宿清江阴。明旦一分手,翻飞各异林。 归舟随岸曲,犹闻歌棹音。行者日超远,谁见别离心。 夕次冽洲岸,明登慈姥岑。水流多回复,余归良未寻。 江关寒事早,夜露伤秋草。心属姑苏台,目送邯郸道。 葭苇日苍苍,亲知慎早凉。刘兄消渴病,休摄戒无良。 殷弟癫眩疾,行止避风霜。刘侯有馀冷,宜饵陟厘方。 伏子多风咳,门冬幸易将。率更爱雅体,体弱思自强。 吏曹勉玉润,讽议勖金相。比部多暇日,奚用肆龙章。 建德何为者,无堕无人乡。记室朋从暇,露蝎附行商。 议曹坐朝罢,尺板嗣徽芳。双栖成独宿,俱飞忽异翔。 眷言思亲友,沉思结中肠。追惟畴昔时,朝府多欢暇。 薄暮尘埃静,飞盖遥相迓。李郭或同舟,潘夏时方驾。 娱谈终美景,敷文永清夜。促膝岂异人,戚戚皆朋娅。 今者一乖离,漼然心事差。山川望犹近,便似隔天涯。 玉躬子加护,昭质余未亏。八行思自勉,一札望来仪。
běn shuǐ xiāng shì   mén jiāng hǎi shí féng shì dào tài   jiǎn gāo
míng chéng huàn suī   xiào wēi gōng shū shì chéng féi   chū shǒu yōng gāo chē
guān mén yóu   qiān tíng yǒu shū jiāng pài xián   zōng yīng chū jiàn
láo wáng   lài tián chē zhèng fēi shí   qiú míng
zhǎng qīng bìng yóu zài   xiū líng wèi zhī tíng zhǎng ròu   níng guà chéng
néng wèi néng zhǐ   nèi sòng cán zhū mǐn miǎn cóng wáng shì   zhōu chū huái
péng yuǎn zhuī xún   míng 宿 qīng jiāng yīn míng dàn fēn shǒu   fān fēi lín
guī zhōu suí àn   yóu wén zhào yīn xíng zhě chāo yuǎn   shuí jiàn bié xīn
liè zhōu àn   míng dēng lǎo cén shuǐ liú duō huí   guī liáng wèi xún
jiāng guān hán shì zǎo   shāng qiū cǎo xīn shǔ tái   sòng hán dān dào
jiā wěi cāng cāng   qīn zhī shèn zǎo liáng liú xiōng xiāo bìng   xiū shè jiè liáng
yīn diān xuàn   xíng zhǐ fēng shuāng liú hóu yǒu lěng   ěr zhì fāng
zi duō fēng   mén dōng xìng jiāng gēng ài   ruò qiáng
cáo miǎn rùn   fěng jīn xiàng duō xiá   yòng lóng zhāng
jiàn wéi zhě   duò rén xiāng shì péng cóng xiá   xiē háng shāng
cáo zuò cháo   chǐ bǎn huī fāng shuāng chéng 宿   fēi xiáng
juàn yán qīn yǒu   chén jié zhōng cháng zhuī wéi chóu shí   cháo duō huān xiá
chén āi jìng   fēi gài yáo xiāng guō huò tóng zhōu   pān xià shí fāng jià
tán zhōng měi jǐng   wén yǒng qīng rén   jiē péng
jīn zhě guāi   cuǐ rán xīn shì chà shān chuān wàng yóu jìn   biàn 便 shì tiān
gōng zi jiā   zhāo zhì wèi kuī háng miǎn   zhá wàng lái