一室

宋代 宋自逊
一室冷如冰,梅花相对清。 残年日易晚,夹雪雨难晴。 身计趼千绪,世纷棋一枰。 曲生差解事,谈笑破愁城。
shì lěng bīng   méi huā xiāng duì qīng
cán nián wǎn   jiā xuě nán qíng
shēn jiǎn qiān   shì fēn píng
shēng chà jiě shì   tán xiào chóu chéng