遗诗

清代 超一
静中无个事,反复弄虚空。地老天荒后,魂飞魄丧中。 有诗开道统,无法度愚蒙。忽底虚空碎,夕阳依旧红。
jìng zhōng shì   fǎn nòng kōng lǎo tiān huāng hòu   hún fēi sàng zhōng
yǒu shī kāi dào tǒng   méng kōng suì   yáng jiù hóng