移石

唐代 褚载
嶙峋一片溪中石,恰称幽人弹素琴。浪浸多年苔色在, 洗来今日碏痕深。磨看粹色何殊玉,敲有奇声直异金。 不是不堪为器用,都缘良匠未留心。
lín xún piàn zhōng shí   qià chēng yōu rén dàn qín làng jìn duō nián tái zài  
lái jīn què hén shēn kàn cuì shū   qiāo yǒu shēng zhí jīn
shì kān wèi yòng   dōu yuán liáng jiàng wèi liú xīn