一室

宋代 陆游
九万笑鹏抟,幽居一室宽。 雨声便早睡,酒力压新寒。 嬾觉闲多味,衰知死有端。 此生吾自断,不必梦邯郸。
jiǔ wàn xiào péng tuán   yōu shì kuān  
shēng biàn 便 zǎo shuì   jiǔ xīn hán  
lǎn jué xián duō wèi   shuāi zhī yǒu duān  
shēng duàn   mèng hán dān