黟歙道中士人献牡丹千叶面有盈尺者为赋此诗

宋代 李纲
平生爱花被花恼,每见牡丹常绝倒。自从丧乱减风情,两年不识花枝好。 迩来谪堕烟雨中,行色日与春光浓。今夕何夕见粲者,颇类寿安千叶红。 岂知黟歙深山里,乃有此花端若此。不论玉板与鹤鸰,可亚姚黄并魏紫。 嫣然见我如感伤,似诉处此非其乡。吾衰多病不解饮,对尔叹息空持觞。 人言老境花如梦,献此慇勤情已重。蜡封瓶贮可多时,惆怅洛阳今不贡。
píng shēng ài huā bèi huā nǎo   měi jiàn dan cháng jué dǎo cóng sāng luàn jiǎn fēng qíng liǎng   nián shí huā zhī hǎo    
ěr lái zhé duò yān zhōng   xíng chūn guāng nóng jīn jiàn càn zhě   lèi shòu ān 寿 qiān hóng    
zhī shè shēn shān   nǎi yǒu huā duān ruò lùn bǎn líng   yáo huáng bìng wèi    
yān rán jiàn gǎn shāng   shì chù fēi xiāng shuāi duō bìng jiě yǐn duì   ěr tàn kōng chí shāng    
rén yán lǎo jìng huā mèng   xiàn yīn qín qíng zhòng fēng píng zhù duō shí chóu   chàng luò yáng jīn gòng