夷山醉歌

宋代 汪元量
呜呼再歌兮花满台,好月为我光徘徊。 人生在世不满百,纷华过眼皆成灰。 夷山青青汴水绿,西北高楼咽丝竹。 美人十指纤如玉,为我行觞歌一曲。 含宫嚼徵当窗牖,露脚斜飞湿杨柳。 就中有客话陈桥,如此山河落人手。 客且住,听我语,楚汉中分两丘土。 七雄争战总尘埃,三国莺花浩无主。 咸阳宫殿不复都,华清池沼温泉枯。 世间兴废奔如电,沧海桑田几回变。 人生得意且尽欢,何须苦苦为高官。 人生有命且行乐,何必区区叹牢落。 遮莫金章与玉珂,何如桐江披钓蓑。 遮莫貂蝉贵此身,何如柴桑漉酒巾。 君不见海上看羊手持节,饥来和雪和氈囓。 又不见饭颗山头人见嗤,愁吟痛饮真吾师。 美人美人劝我酒,有客有客听我歌。 须臾客醉美人睡,我亦不知天与地。 呜呼再歌兮无人听,月自落兮酒未醒。
zài huā mǎn tái   hǎo yuè wèi guāng pái huái  
rén shēng zài shì mǎn bǎi   fēn huá guò yǎn jiē chéng huī  
shān qīng qīng biàn shuǐ 绿   西 běi gāo lóu yàn zhú  
měi rén shí zhǐ xiān   wèi xíng shāng  
hán gōng jué zhēng dāng chuāng yǒu   jiǎo xié fēi shī 湿 yáng liǔ  
jiù zhōng yǒu huà chén qiáo   shān luò rén shǒu  
qiě zhù   tīng   chǔ hàn zhōng fēn liǎng qiū  
xióng zhēng zhàn zǒng chén āi   sān guó yīng huā hào zhǔ  
xián yáng gōng diàn 殿 dōu   huá qīng chí zhǎo wēn quán  
shì jiān xīng fèi bēn diàn   cāng hǎi sāng tián huí biàn  
rén shēng de qiě jìn huān   wèi gāo guān  
rén shēng yǒu mìng qiě xíng   tàn láo luò  
zhē jīn zhāng   tóng jiāng diào suō  
zhē diāo chán guì shēn   chái sāng jiǔ jīn  
jūn jiàn hǎi shàng kàn yáng shǒu chí jié   lái xuě zhān niè  
yòu jiàn fàn shān tóu rén jiàn chī   chóu yín tòng yǐn zhēn shī  
měi rén měi rén quàn jiǔ   yǒu yǒu tīng  
zuì měi rén shuì   zhī tiān  
zài rén tīng   yuè luò jiǔ wèi xǐng