忆山示圣俞

宋代 欧阳修
吾思夷陵山,山乱不可究。 东城一堠余,高下渐冈阜。 群峰迤逦接,四顾无前後。 忆尝祗吏役,钜细悉经觏。 是时秋卉红,岭谷堆缬绣。 林枯松鳞皴,山老石脊瘦。 断径履颓崖,孤泉听清溜。 深行得平川,古俗见耕耨。 涧荒惊麏奔,日出飞雉雊。 盘石屡欹眠,绿岩堪解绶。 幽寻叹独往,清兴思谁侑。 其西乃三峡,嶮怪愈奇富。 江如自天倾,岸立两崖斗。 黔巫望西属,越岭通南奏。 时时县楼对,云雾昏白昼。 荒烟下牢戊,百仞寒溪漱。 虾蟆喷水帘,甘液胜饮酎。 亦尝到黄牛,泊舟听猿狖。 巉巉起绝壁,苍翠非刻镂。 阴岩下攒丛,岫穴忽空透。 遥岑耸孤出,可爱欣欲就。 惟思得君诗,古健写奇秀。 今来会京师,车马逐尘瞀。 颓冠各白发,举酒无蒨袖。 繁华不可慕,幽赏亦难遘。 徒为忆山吟,耳热助嘲诟。
líng shān   shān luàn jiū
dōng chéng hòu   gāo xià jiàn gāng
qún fēng jiē   qián hòu
cháng zhī   jīng gòu
shì shí qiū huì hóng   lǐng duī xié xiù
lín sōng lín cūn   shān lǎo shí shòu
duàn jìng tuí   quán tīng qīng liū
shēn xíng píng chuān   jiàn gēng nòu
jiàn huāng jīng jūn bēn   chū fēi zhì gòu
pán shí mián   绿 yán kān jiě shòu
yōu xún tàn wǎng   qīng xīng shuí yòu
西 nǎi sān xiá   xiǎn guài
jiāng tiān qīng   àn liǎng dòu
qián wàng 西 shǔ   yuè lǐng tōng nán zòu
shí shí xiàn lóu duì   yún hūn bái zhòu
huāng yān xià láo   bǎi rèn hán shù
pēn shuǐ lián   gān shèng yǐn zhòu
cháng dào huáng niú   zhōu tīng yuán yòu
chán chán jué   cāng cuì fēi lòu
yīn yán xià zǎn cóng   xiù xué kōng tòu
yáo cén sǒng chū   ài xīn jiù
wéi de jūn shī   jiàn xiě xiù
jīn lái huì jīng shī   chē zhú chén mào
tuí guān bái   jiǔ qiàn xiù
fán huá   yōu shǎng nán gòu
wèi shān yín   ěr zhù cháo gòu