忆山泉

唐代 吴融
穿云落石细湔湔,尽日疑闻弄管弦。千仞洒来寒碎玉, 一泓深去碧涵天。烟迷叶乱寻难见,月好风清听不眠。 春雨正多归未得,只应流恨更潺湲。
chuān 穿 yún luò shí jiān jiān   jìn wén nòng guǎn xián qiān rèn lái hán suì  
hóng shēn hán tiān yān luàn xún nán jiàn   yuè hǎo fēng qīng tīng mián
chūn zhèng duō guī wèi   zhǐ yīng liú hèn gèng chán yuán