忆山

唐代 姚合
闲处无人到,乖疏称野情。日高搔首起,林下散衣行。 泉引窗前过,云看石罅生。别来愁欲老,虚负出山名。
xián chǔ rén dào   guāi shū chēng qíng gāo sāo shǒu   lín xià sàn xíng
quán yǐn chuāng qián guò   yún kàn shí xià shēng bié lái chóu lǎo   chū shān míng