倚瑟行

唐代 鲍溶
金舆传惊灞浐水,龙旗参天行殿巍。左文皇帝右慎姬, 北面侍臣张释之。因高知处邯郸道,寿陵已见生秋草。 万世何人不此归,一言出口堪生老。高歌倚瑟流清悲, 徐乐哀生知为谁。臣惊欢叹不可放,愿赐一言释名妄。 明珠为日红亭亭,水银为河玉为星。泉宫一闭秦国丧, 牧童弄火骊山上。与世无情在速贫,弃尸于野由斯葬。 生死茫茫不可知,视不一姓君莫悲。始皇有训二世哲, 君独何人至于斯。灞陵一代无发毁,俭风本是张廷尉。
jīn chuán jīng chǎn shuǐ   lóng cān tiān xíng diàn 殿 wēi zuǒ wén huáng yòu shèn  
běi miàn shì chén zhāng shì zhī yīn gāo zhī chù hán dān dào   shòu 寿 líng jiàn shēng qiū cǎo
wàn shì rén guī   yán chū kǒu kān shēng lǎo gāo liú qīng bēi  
āi shēng zhī wèi shuí chén jīng huān tàn fàng   yuàn yán shì míng wàng
míng zhū wèi hóng tíng tíng   shuǐ yín wèi wèi xīng quán gōng qín guó sāng  
tóng nòng huǒ shān shàng shì qíng zài pín   shī yóu zàng
shēng máng máng zhī   shì xìng jūn bēi shǐ huáng yǒu xùn èr shì zhé  
jūn rén zhì líng dài huǐ   jiǎn fēng běn shì zhāng tíng wèi