贻儒生

宋代 黄裳
含章缘俊雅,发理自聪明。德行孔庭秀,公卿唐彀英。 博嫌愚作弊,文恐伪为情。御世教方盛,动人风更清。 反三虽稍悟,得一岂须惊。竟置伊周列,难忘齐鲁生。
hán zhāng yuán jùn   cōng ming xíng kǒng tíng xiù   gōng qīng táng gòu yīng
xián zuò   wén kǒng wěi wéi qíng shì jiào fāng shèng   dòng rén fēng gèng qīng
fǎn sān suī shāo   jīng jìng zhì zhōu liè   nán wàng shēng