翌日约客有和者再用韵四首

宋代 魏了翁
堆案文书长引睡,起来搔首乱鬅鬙。 眼明嘉卉纷纨绮,竟是修篁耸棘矜。
duī àn wén shū cháng yǐn shuì   lai sāo shǒu luàn péng sēng  
yǎn míng jiā huì fēn wán   jìng shì xiū huáng sǒng qín