一日曲

宋代 梅尧臣
妾家邓侯国,肯愧邯郸姝。 世本富缯绮,娇爱比明珠。 十五学组紃,未尝开户枢。 十六失所适,姓名倾里闾。 十七善歌舞,使君邀宴娱。 自兹著乐府,不得同罗敷。 凉温忽荏苒,屡接朝大夫。 相欢不及情,何异逢路衢。 昨日一见郎,目色曾不渝。 结爱从此笃,暂隔犹恐疏。 如何遂从宦,去涉千里途。 郎跨青骢马,妾乘白雪驹。 送郎郎未速,别妾妾仍孤。 不如水中鳞,双双依绿蒲。 不如云间鹄,两两下平湖。 鱼鸟尚有托,妾今谁与俱。 去去约春华,终朝怨日赊。 一心思杏子,便拟见梅花。 梅花几时吐,频掐栏竿数。 东风若见郎,重为歌金缕。
qiè jiā dèng hòu guó   kěn kuì hán dān shū
shì běn zēng   jiāo ài míng zhū
shí xué xún   wèi cháng kāi shū
shí liù shī suǒ shì   xìng míng qīng
shí shàn   shǐ 使 jūn yāo yàn
zhù yuè   tóng luó
liáng wēn rěn rǎn   jiē cháo dài
xiāng huān qíng   féng
zuó jiàn láng   céng
jié ài cóng   zàn yóu kǒng shū
suì cóng huàn   shè qiān
láng kuà qīng cōng   qiè chéng bái xuě
sòng láng láng wèi   bié qiè qiè réng
shuǐ zhōng lín   shuāng shuāng 绿
yún jiān   liǎng liǎng xià píng
niǎo shàng yǒu tuō   qiè jīn shuí
yuē chūn huā   zhōng zhāo yuàn shē
xīn xìng zi   biàn 便 jiàn méi huā
méi huā shí   pín qiā lán gān 竿 shù
dōng fēng ruò jiàn láng   zhòng wèi jīn