翌日对客雨中再和

宋代 魏了翁
风雨盲程不少宽,告焉藐藐似殷顽。 苦於风月佳时竞,甘向云霓望处悭。 天角自从盈里缺,人心正要用时閒, 浩然此乐无时极,应笑徽之兴尽还。
fēng máng chéng shǎo kuān   gào yān miǎo miǎo shì yīn wán  
fēng yuè jiā shí jìng   gān xiàng yún wàng chù qiān  
tiān jiǎo cóng yíng quē   rén xīn zhèng yào yòng shí xián  
hào rán shí   yīng xiào huī zhī xìng jìn hái