一日不再饭

宋代 王安石
一日不再饭,饭已八九眠。 忽忽返照闲,顿羸不可迁。 筋骸徽纆束,肺腑鼎铛煎。 长往理不惜,高堂思所牵。
zài fàn   fàn jiǔ mián
fǎn zhào xián   dùn léi qiān
jīn hái huī shù   fèi dǐng dāng jiān
cháng wǎng   gāo táng suǒ qiān