已晴复阴 其一

宋代 许及之
漠漠轻阴养絮天,长空跕跕堕飞鸢。东风吹得浮云绽,一片斜阳在晚川。
qīng yīn yǎng tiān   cháng kōng dié dié duò fēi yuān dōng fēng chuī yún zhàn   piàn xié yáng zài wǎn chuān