已晴复阴 其三

宋代 许及之
读了残书不奈閒,挼挲老眼傍阑干。吟成白雪知何补,未有功名与世看。
le cán shū nài xián   ruó suō lǎo yǎn bàng lán gān yín chéng bái xuě zhī wèi   yǒu gōng míng shì kàn