忆秦娥·晴空碧

宋代 曾觌
晴空碧。吴山染就丹青色。丹青色。西风摇落,可堪凄恻。世情冷暖君应识。鬓边各自侵寻白。侵寻白。江南江北,几时归得。
qíng kōng shān rǎn jiù dān qīng dān qīng 西 fēng yáo luò   kān shì qíng lěng nuǎn jūn yīng shí bìn biān qīn xún bái qīn xún bái jiāng nán jiāng běi   shí guī