忆秦娥 春思

明代 俞彦
东风薄。晓来次第新红落。新红落。知他何处,任他飘泊。 人间谁似多情恶。些儿放了还担着。还担着。个中悄悄,恁甘抛却。
dōng fēng báo xiǎo lái xīn hóng luò xīn hóng luò zhī chǔ   rèn piāo
rén jiān shuí shì duō qíng è xiē ér fàng le hái dān zhe hái dān zhe zhōng qiāo qiāo   nèn gān pāo què