忆秦娥·春寂寞

宋代 康与之
春寂寞。长安古道东风恶。东风恶。胭脂满地,杏花零落。臂销不奈黄金约。天寒犹怯春衫薄。春衫薄。不禁珠泪,为君弹却。
chūn cháng ān dào dōng fēng è dōng fēng è yān zhī mǎn   xìng huā líng luò xiāo nài huáng jīn yuē tiān hán yóu qiè chūn shān báo chūn shān báo jīn zhū lèi   wèi jūn dàn què