忆秦娥 春闺

明代 宋琬
春如绣。衔泥燕子黄昏后。黄昏后。受他双影,妒他双宿。 悤悤过了梨花候。池塘不耐东风骤。东风骤。吹将波影,学人眉皱。
chūn xiù xián yàn zi huáng hūn hòu huáng hūn hòu shòu shuāng yǐng shuāng         宿  
cōng cōng guò le huā hòu chí táng nài dōng fēng zhòu dōng fēng zhòu chuī jiāng yǐng xué rén méi   zhòu