忆秦娥(别情)

宋代 万俟咏
千里草。萋萋尽处遥山小。遥山小。行人远似,此山多少。 天若有情天亦老。此情说便说不了。说不了。一声唤起,又惊春晓。
qiān cǎo jǐn chù yáo shān xiǎo yáo shān xiǎo xíng rén yuǎn shì   shān duō shǎo
tiān ruò yǒu qíng tiān lǎo qíng shuō biàn 便 shuō liǎo shuō liǎo shēng huàn   yòu jīng chūn xiǎo