忆秦娥
灞桥雪。茫茫万径人踪灭。人踪灭。此时方见,乾坤空阔。
骑驴老子真奇绝。肩山吟耸清寒冽。清寒冽。祇缘不禁,梅花撩拨。
bà
灞
qiáo
桥
xuě
雪
。
。
máng
茫
máng
茫
wàn
万
jìng
径
rén
人
zōng
踪
miè
灭
。
。
rén
人
zōng
踪
miè
灭
。
。
cǐ
此
shí
时
fāng
方
jiàn
见
,
qián
乾
kūn
坤
kōng
空
kuò
阔
。
。
qí
骑
lǘ
驴
lǎo
老
zǐ
子
zhēn
真
qí
奇
jué
绝
。
。
jiān
肩
shān
山
yín
吟
sǒng
耸
qīng
清
hán
寒
liè
冽
。
。
qīng
清
hán
寒
liè
冽
。
。
qí
祇
yuán
缘
bù
不
jīn
禁
,
méi
梅
huā
花
liáo
撩
bō
拨
。
。