忆秦娥

宋代 汪元量
风声恶。个人蕉萃凭高阁。凭高阁。相思无尽,泪珠偷落。 锦书欲寄鸿难托。那堪更听边城角。边城角。又添烦恼,又添萧索。
fēng shēng è rén qiáo cuì píng gāo píng gāo xiāng jìn   lèi zhū tōu luò
jǐn shū hóng 鸿 nán tuō kān gèng tīng biān chéng jiǎo biān chéng jiǎo yòu tiān fán nǎo   yòu tiān xiāo suǒ