忆秦娥

宋代 汪元量
水悠悠。长江望断无归舟。无归舟。欲携斗酒,怕上高楼。 当年出塞拥貂裘。更听马上弹箜篌。弹箜篌。万般哀怨,一种离愁。
shuǐ yōu yōu cháng jiāng wàng duàn guī zhōu guī zhōu xié dǒu jiǔ   shàng gāo lóu
dāng nián chū sài yōng diāo qiú gèng tīng shàng dàn kōng hóu dàn kōng hóu wàn bān āi yuàn   zhǒng chóu