忆秦娥

宋代 汪元量
雪霏霏。蓟门冷落人行稀。人行稀。秦娥渐老,着破宫衣。 强将纤指按金徽。未成曲调心先悲。心先悲。更无言语,玉箸双垂。
xuě fēi fēi mén lěng luò rén xíng rén xíng qín é jiàn lǎo   zhe gōng
qiáng jiàng xiān zhǐ àn jīn huī wèi chéng diào xīn xiān bēi xīn xiān bēi gèng yán   zhù shuāng chuí