忆秦娥

宋代 王沈
村南北。夜来陡觉霜风急。霜风急。征途情绪,塞垣消息。 佳人独倚琵琶泣。一江明月空相忆。空相忆。寒衣未絮,荻花狼藉。《淮南子》曰:“适苗类絮,而不可以为絮。”
cūn nán běi lái dǒu jué shuāng fēng shuāng fēng zhēng qíng   sāi yuán xiāo xi
jiā rén pa jiāng míng yuè kōng xiāng kōng xiāng hán wèi   huā láng 。《 huái nán yuē :“     shì miáo lèi   ér wéi 。”