忆秦娥

宋代 程垓
愁无语。黄昏庭院黄梅雨。黄梅雨。新愁一寸,旧愁千缕。 杜鹃叫断空山苦。相思欲计人何许。人何许。一重云断,一重山阻。
chóu huáng hūn tíng yuàn huáng méi huáng méi xīn chóu cùn   jiù chóu qiān
juān jiào duàn kōng shān xiāng rén rén zhòng yún duàn   chóng shān