忆秦娥

宋代 程垓
青门深。海棠开尽春阴阴。春阴阴。万重云水,一寸归心。 玉楼深锁烟消沈。知他何日同登临。同登临。待收红泪,细说如今。
qīng mén shēn hǎi táng kāi jǐn chūn yīn yīn chūn yīn yīn wàn zhòng yún shuǐ   cùn guī xīn
lóu shēn suǒ yān xiāo shěn zhī tóng dēng lín tóng dēng lín dài shōu hóng lèi   shuō jīn