忆秦娥

宋代 欧阳修
十五六,脱罗裳,长恁黛眉蹙。红玉暖,入人怀,春困熟。 展香裀,帐前明画烛。眼波长,斜浸鬓云绿。看不足。苦残宵、更漏促。
shí liù   tuō luó cháng   zhǎng nèn dài méi hóng nuǎn   rén huái 怀   chūn kùn shú
zhǎn xiāng yīn   zhàng qián míng huà zhú yǎn cháng   xié jìn bìn yún 绿 kàn cán xiāo gēng lòu