一七令·诗

唐代 白居易
诗, 绮美,瑰奇。 明月夜,落花时。 能助欢笑,亦伤别离。 调清金石怨,吟苦鬼神悲。 天下只应我爱,世间惟有君知。 自从都尉别苏句,便到司空送白辞。
shī  
měi   guī
míng yuè   luò huā shí
néng zhù huān xiào   shāng bié
diào qīng jīn shí yuàn   yín guǐ shén bēi
tiān xià zhǐ yīng ài   shì jiān wéi yǒu jūn zhī
cóng wèi bié   biàn 便 dào kōng sòng bái