一品孙郑昱

宋代 王禹偁
卜葬得假告,南出安上门。 鞭马六十里,暮投中书村。 村翁馆我宿,茅屋欲黄昏。 有客忽投刺,自称一品孙。 气貌不凡俗,因为开酒樽。 坐久问家谍,其族大且繁。 池州有清节,滥觞登洪源。 大傅擅鸿笔,入相又出藩。 其家本开封,改号一何尊。 至昱始六代,布衣它丘樊。 跨驴入府县,驱犊耕郊原。 家庙固已毁,国史空具存。 盛德百世著,功必格乾坤。 高太已不祀,羡絪何可论。 况复起章句,乘时宠便蕃。 子孙虽替陵,尚得守田园。 我爱三代时,法度有深根。 卿大夫称家,世世奉苹蘩。 四民有定分,宦路无驰奔。 自从杂伯道,倾夺日喧喧。 脱耒秉金钺,吮笔乘朱轩。 朝荣又暮辱,容易如掌翻。 古道不可复,颓波益以浑。 何况度木者,倒置轮与辕。 我亦起白屋,两朝直紫垣。 荫子有官常,赏延弟与昆。 尽待食人禄,将何报君恩。 农桑国之本,孝义古所敦。 吾族不力穑,终岁饱且温。 虽非享富贵,亦以蠹黎元。 唐贤尚消歇,我辈奚足言。 呼儿讽此诗,播在篪与埙。
zàng jiǎ gào   nán chū ān shàng mén
biān liù shí   tóu zhòng shū cūn
cūn wēng guǎn 宿   máo huáng hūn
yǒu tóu   chēng pǐn sūn
mào fán   yīn wèi kāi jiǔ zūn
zuò jiǔ wèn jiā dié   qiě fán
chí zhōu yǒu qīng jié   làn shāng dēng hóng yuán
shàn hóng 鸿   xiàng yòu chū fān
jiā běn kāi fēng   gǎi hào zūn
zhì shǐ liù dài   qiū fán
kuà xiàn   gēng jiāo yuán
jiā miào huǐ   guó shǐ kōng cún
shèng bǎi shì zhù   gōng qián kūn
gāo tài   xiàn yīn lùn
kuàng zhāng   chéng shí chǒng biàn 便 fān
sūn suī líng   shàng shǒu tián yuán
ài sān dài shí   yǒu shēn gēn
qīng dài chēng jiā   shì shì fèng píng fán
mín yǒu dìng fèn   huàn chí bēn
cóng dào   qīng duó xuān xuān
tuō lěi bǐng jīn yuè   shǔn shèng zhū xuān
cháo róng yòu   róng zhǎng fān
dào   tuí hún
kuàng zhě   dào zhì lún yuán
bái   liǎng cháo zhí yuán
yìn yǒu guān cháng   shǎng yán kūn
jǐn dài shí rén   jiāng bào jūn ēn
nóng sāng guó zhī běn   xiào suǒ dūn
  zhōng suì bǎo qiě wēn
suī fēi xiǎng guì   yuán
táng xián shàng xiāo xiē   bèi yán
ér fěng shī   zài chí xūn