饮寓隐

宋代 陈造
轩亭晓清旷,行乐未妨频。 无客不堪醉,有花长是春。 凭栏尚红药,结伴擅芳辰。 笑驻凌波步,香分折角巾。 莺声殊自健,杏子况尝新。 仰止宗英伯,来为郑驿宾。 言辞独乐乐,仍命可人人。 鸿弄舞时影,梁蜚歌处尘。 棋枰谁得隽,诗笔自疑神。 欹倒何妨屡,歌呼却甚真。 升沈塞上马,容易鬓如银。 奈许追欢地,回头迹便陈。
xuān tíng xiǎo qīng kuàng   xíng wèi fáng pín  
kān zuì   yǒu huā cháng shì chūn  
píng lán shàng hóng yào   jié bàn shàn fāng chén  
xiào zhù líng   xiāng fēn zhé jiǎo jīn  
yīng shēng shū jiàn   xìng zi kuàng cháng xīn  
yǎng zhǐ zōng yīng   lái wèi zhèng 驿 bīn  
yán   réng mìng rén rén  
hóng 鸿 nòng shí yǐng   liáng fēi chù chén  
píng shuí de juàn   shī shén  
dǎo fáng   què shén zhēn  
shēng shěn sāi shàng   róng bìn yín  
nài zhuī huān   huí tóu biàn 便 chén