尹一留饮次其韵

宋代 韩淲
冬来何意酒杯宽,旧话新愁转转难。落叶满城吹薄暮,浮波夹岸起清寒。 方斋留客情无已,上郭归人兴若阑。天地之间是襟谊,淋浪赢得洗悲酸。
dōng lái jiǔ bēi kuān   jiù huà xīn chóu zhuǎn zhuǎn nán luò mǎn chéng chuī   jiā àn qīng hán    
fāng zhāi liú qíng   shàng guō guī rén xīng ruò lán tiān zhī jiān shì jīn lín   làng yíng de bēi suān