因杨君谦见和复和一首

明代 沈周
狭径穿山腹,盘盘雄历此。吴王三千剑,意以是为砥。 铁髓积广面,岁久色尚紫。石槩奇窾窍,此以平为美。 坐阅今古人,当不知千几。集坐毕一时,僔僔嫌如市。 况乃实不及,千名何以始。准彼释氏诞,万亿未为耻。 俗惊少摄多,走观信而喜。我登纪夜吟,其面月如水。 杨子时莫偕,清篇触倡起。历历到以意,不游与游比。 语语尽括石,石举在诗矣。使石尚化玉,倏忽鬼入耳。 玩之灵光生,戛之雅音倚。气复蒸春云,诗又在石里。 瑟缩愧我辞,荆棘碍步履。自笑邯郸人,胡为强追拟。
xiá jìng chuān 穿 shān   pán pán xióng wáng sān qiān jiàn   shì wèi    
tiě suǐ guǎng 广 miàn   suì jiǔ shàng shí gài kuǎn qiào   píng wèi měi    
zuò yuè jīn rén   dāng zhī qiān zuò shí zǔn   zǔn xián shì    
kuàng nǎi shí   qiān míng shǐ zhǔn shì shì dàn wàn   wèi 亿 wèi chǐ    
jīng shǎo shè duō   zǒu guān xìn ér dēng yín   miàn yuè shuǐ    
yáng shí xié   qīng piān chù chàng dào   yóu yóu    
jǐn kuò shí   shí zài shī shǐ shí 使 shàng huà shū   guǐ ěr    
wán zhī líng guāng shēng   jiá zhī yīn zhēng chūn yún shī   yòu zài shí    
suō kuì   jīng ài xiào hán dān rén   wéi qiáng zhuī