吟雪

清代 黄锡朋
吹来轻与柳花同,尚说佳人咏物工。正借回飙能作态,岂无硬语可横空。 梁王宾客酡颜后,学士文章禁体中。歌罢阳春和逾寡,楚骚哀怨复何穷。
chuī lái qīng liǔ huā tóng   shàng shuō jiā rén yǒng gōng zhèng jiè huí biāo néng zuò tài   yìng héng kōng
liáng wáng bīn tuó yán hòu   xué shì wén zhāng jìn zhōng yáng chūn guǎ   chǔ sāo āi yuàn qióng