饮校理盛居中家次韵二首一

宋代 晁补之
骑鸾玉府尽仙真,短羽愁攀天汉滨。 诗懒便应推老手,饮豪独未后诸宾。 宫壶银箭刚知夜,笼烛金华已报春。 倒载微吟笑儿稚,时清宁是习池人。
luán jǐn xiān zhēn   duǎn chóu pān tiān hàn bīn
shī lǎn biàn 便 yīng tuī lǎo shǒu   yǐn háo wèi hòu zhū bīn
gōng yín jiàn gāng zhī   lóng zhú jīn huá bào chūn
dǎo zài wēi yín xiào ér zhì   shí qīng níng shì chí rén