隐仙谷

元代 刘因
山川含太古,风气如未开。中有幽栖人,日暮斸苍苔。 吾胸素羲皇,人世不可谐。此地复何地,恍若登春台。 山扃掩对峙,石径迷萦回。桑麻连水竹,屋宇依山崖。 燕南避世谣,千古知我怀。横渠百世师,一区竟相乖。 知音得元老,龙门有遗斋。贱子孤旅人,念此良悠哉! 于世岂有望,居山亦无媒。举杯对山灵,欲去仍徘徊。 他年要胜迹,此驾当招来。
shān chuān hán tài   fēng wèi kāi zhōng yǒu yōu rén   zhǔ cāng tái
xiōng huáng   rén shì xié   huǎng ruò dēng chūn tái
shān jiōng yǎn duì zhì   shí jìng yíng huí sāng lián shuǐ zhú   shān
yàn nán shì yáo   qiān zhī huái 怀 héng bǎi shì shī   jìng xiāng guāi
zhī yīn yuán lǎo   lóng mén yǒu zhāi jiàn rén   niàn liáng yōu zāi  
shì yǒu wàng   shān méi bēi duì shān líng   réng pái huái
nián yào shèng   jià dāng zhāo lái