尹喜哀叹五首 其四

隋代 佚名
我昔求道时,径历数千崖。浮游八荒外,徒跣身无衣。 东过日出界,西寻清山累。足底重躎生,手中抱少微。 道见西王母,问我子何归。耻身不学道,意欲觅仙师。 感我精诚至,乞我鞋以衣。尔乃得学道,仙气渐微微。 父母怪我晚,昼夜悲嗥啼。大道与俗返,一往不复归。 高志日日远,不觉心肝摧。虽得不死道,日月垂微微。 心精不退转,今作天人师。
qiú dào shí   jìng shǔ qiān yóu huāng wài   xiǎn shēn
dōng guò chū jiè   西 xún qīng shān lèi zhòng niǎn shēng   shǒu zhōng bào shǎo wēi
dào jiàn 西 wáng   wèn zi guī chǐ shēn xué dào   xiān shī
gǎn jīng chéng zhì   xié ěr nǎi xué dào   xiān jiàn wēi wēi
guài wǎn   zhòu bēi háo dào fǎn   wǎng guī
gāo zhì yuǎn   jué xīn gān cuī suī dào   yuè chuí wēi wēi
xīn jīng tuì 退 zhuǎn   jīn zuò tiān rén shī