饮魏宗明家分韵得酒字

宋代 周紫芝
闭门苦秋炎,散发卧北牖。小雨度微凉,西风飒衰柳。 起邀马服君,步过云中守。云中雅好事,酌我玉卮酒。 诸公饮方豪,何曾问升斗。而我才饮湿,已复困濡首。 臭味本自同,初何间能否。不然琼瑶林,何以着老叟。 欢同一笑间,义重千载后。脱弹无新诗,刻烛愧敏手。 诗成慎勿再,坐客惊欲走。
mén qiū yán   sàn běi yǒu xiǎo wēi liáng   fēng 西 shuāi liǔ    
yāo jūn   guò yún zhōng shǒu yún zhōng hǎo shì zhuó   zhī jiǔ    
zhū gōng yǐn fāng háo   zēng wèn shēng dǒu ér cái yǐn shī 湿   kùn shǒu    
chòu wèi běn tóng   chū jiān néng fǒu rán qióng yáo lín   zhe lǎo sǒu    
huān tóng xiào jiān   zhòng qiān zǎi hòu tuō dàn xīn shī   zhú kuì mǐn shǒu    
shī chéng shèn zài   zuò jīng zǒu