饮太白酒楼醉后走笔成篇

清代 顾大申
呜呼太白尔何游!应在飘飖碧落之倒景、芙蓉白玉之仙楼。 乘云抱气蹑箕斗,骖螭浥汉骑长虬。世人即之杳难求,但见朱轩绣栱环城头。 岱宗历历青扑面,黄河西来净如练,七十二君等飞电。 地老天荒出酒人,狂歌直与天为邻,上殿捉笔力士嗔。 背负盐鼎谁相存,就中赏音贺季真。独抱曲糵看浮云,登楼日醉忘其身。 西风野火衰草死,由来豪贵尽如此。我今把盏揖君起,相与酌酒问济水,古今醉醒那终始? 何不高步穷紫烟,搞取列星当酒钱。斟酌海水常不干,开襟痛饮楼之巅,醉呼黄鹤回青天。
tài bái ěr yóu   yīng zài piāo yáo luò zhī dǎo jǐng róng bái zhī xiān lóu    
chéng yún bào niè dòu   cān chī hàn zhǎng qiú shì rén zhī yǎo nán qiú dàn   jiàn zhū xuān xiù gǒng huán chéng tóu    
dài zōng qīng miàn   huáng 西 lái jìng liàn   shí èr jūn děng fēi diàn  
lǎo tiān huāng chū jiǔ rén   kuáng zhí tiān wèi lín   shàng diàn 殿 zhuō shì chēn  
bēi yán dǐng shuí xiāng cún   jiù zhōng shǎng yīn zhēn bào niè kàn yún dēng   lóu zuì wàng shēn    
西 fēng huǒ shuāi cǎo   yóu lái háo guì jǐn jīn zhǎn jūn xiāng   zhuó jiǔ wèn shuǐ   jīn zuì xǐng zhōng shǐ    
gāo qióng yān   gǎo liè xīng dāng jiǔ qián zhēn zhuó hǎi shuǐ cháng gàn kāi   jīn tòng yǐn lóu zhī diān zuì   huáng huí qīng tiān