吟巳犹不得曙再次前韵广之

明代 王夫之
生气纷去来,屈伸无能挠。腐儒分梦醒,离析恣智巧。 画鸡厌元旦,冶铜铸刚卯。辟火养鸊鹈,驱疟挂蟹爪。 庚申囚彭倨,己丑讣陈鲍。趁火萤尻张,垂涎瓠项拗。 染指易为瞋,老拳竞相饱。疗妒仓庚烹,咒鬼鸺留煼。 唾星酿流光,占吉灼羊骹。渐老尝已熟,观物觉已稍。 石女孕自生,铁牛蚊漫咬。因之参寥游,不畏苍天狡。
shēng fēn lái   shēn néng náo fēn mèng xǐng   zhì qiǎo    
huà yàn yuán dàn   tóng zhù gāng mǎo huǒ yǎng   nüè guà xiè zhǎo    
gēng shēn qiú péng   chǒu chén bào chèn huǒ yíng kāo zhāng chuí   xián xiàng ǎo    
rǎn zhǐ wèi chēn   lǎo quán jìng xiāng bǎo liáo cāng gēng pēng zhòu   guǐ xiū liú chǎo    
tuò xīng niàng liú guāng   zhàn zhuó yáng qiāo jiàn lǎo cháng shú guān   jué shāo    
shí yùn shēng   tiě niú wén màn yǎo yīn zhī cān liáo yóu   wèi cāng tiān jiǎo