银山寺和宗禅师四季诗 夏

唐代 王质
绕廊行听铎丁当,禾稻桑麻各一乡。竹影能令心洒落,溪声自与意清凉。 门无惊鹿冲篱破,路有疏萤掠草光。才到斜阳生暮霭,满庭山露滴松香。
rào láng xíng tīng duó dīng dāng   dào sāng xiāng zhú yǐng néng lìng xīn luò   shēng qīng liáng    
mén jīng 鹿 chōng   yǒu shū yíng lüě cǎo guāng cái dào xié yáng shēng ǎi mǎn   tíng shān sōng xiāng