银山寺和宗禅师四季诗 冬

唐代 王质
夹径长松耐凛冬,随溪觅路杳无穷。晓霜易滑荆桥上,朔雪难侵纸帐中。 溪冷无鱼供酒客,林荒有鹿伴樵翁。江湖水泺多芦苇,不异飘鸿泊野风。
jiā jìng cháng sōng nài lǐn dōng   suí yǎo qióng xiǎo shuāng huá jīng qiáo shàng shuò   xuě nán qīn zhǐ zhàng zhōng    
lěng gōng jiǔ   lín huāng yǒu 鹿 bàn qiáo wēng jiāng shuǐ luò duō wěi   piāo hóng 鸿 fēng